biểu ngữ trang

Tin tức

ZHONGAN HƯỚNG DẪN: Làm thế nào để nhận biết chính xác các bộ lọc tia UV?

Năm 2019, Cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ (FDA) đã công bố một đề xuất mới, trong đó nêu rõ rằng trong số 16 hoạt chất chống nắng hiện có trên thị trường Mỹ, oxit kẽm và titan dioxit được thêm vào các sản phẩm chống nắng với tiêu chuẩn “GRASE” (Được công nhận là an toàn và hiệu quả). PABA và Trolamine Salicylate không được coi là “GRASE” để sử dụng trong kem chống nắng do các vấn đề về an toàn. Tuy nhiên, nội dung này đã bị hiểu sai ngữ cảnh, và người ta hiểu rằng chỉ có các chất chống nắng vật lý - oxit kẽm nano và titan dioxit - là an toàn và hiệu quả trong các hoạt chất chống nắng, các chất chống nắng hóa học khác thì không an toàn và hiệu quả. Trên thực tế, hiểu đúng là mặc dù FDA Hoa Kỳ coi oxit kẽm nano và titan dioxit là “GRASE”, điều đó không có nghĩa là 12 chất chống nắng hóa học còn lại không phải là GRASE, mà chúng vẫn thiếu dữ liệu an toàn đầy đủ để chứng minh. Đồng thời, FDA cũng đang yêu cầu các công ty liên quan cung cấp thêm dữ liệu hỗ trợ an toàn.

Ngoài ra, FDA cũng đã tiến hành một thử nghiệm lâm sàng về “sự hấp thụ kem chống nắng qua da vào máu” và phát hiện ra rằng một số thành phần hoạt tính trong kem chống nắng, nếu được cơ thể hấp thụ ở mức độ cao, có thể gây ra các vấn đề sức khỏe. Ngay sau khi kết quả thí nghiệm được công bố, chúng đã gây ra cuộc thảo luận rộng rãi trên toàn thế giới và dần dần gây ra sự hiểu lầm cho người tiêu dùng bình thường không biết sự thật. Họ ngay lập tức tin rằng kem chống nắng có thể đi vào máu và không an toàn cho cơ thể con người, thậm chí còn tin một cách phiến diện rằng kem chống nắng có hại cho sức khỏe và không thể sử dụng.

Theo báo cáo, FDA đã tuyển chọn 24 tình nguyện viên, chia thành 4 nhóm, và thử nghiệm kem chống nắng chứa 4 loại kem chống nắng khác nhau trong công thức. Đầu tiên, các tình nguyện viên bôi 75% diện tích da toàn thân, theo liều lượng tiêu chuẩn 2mg/cm², 4 lần một ngày trong 4 ngày liên tiếp. Sau đó, mẫu máu của các tình nguyện viên được thu thập trong 7 ngày liên tiếp và hàm lượng kem chống nắng trong máu được xét nghiệm. Các nghiên cứu cho thấy diện tích da của người trưởng thành khoảng 1,5-2 m². Giả sử giá trị trung bình là 1,8 m², nếu tính theo lượng tiêu chuẩn, lượng kem chống nắng mà các tình nguyện viên sử dụng trong thí nghiệm khoảng 2×1,8×10000/1000 = 36g, và lượng sử dụng 4 lần một ngày là 36×4 = 144g. Thông thường, diện tích da mặt khoảng 300-350cm², chỉ cần một lần bôi kem chống nắng là đủ để bảo vệ cả ngày. Theo cách này, lượng sử dụng được tính toán là 2×350/1000=0,7g, ngay cả khi tính cả lượng bôi lại, thì cũng khoảng 1,0 ~ 1,5g. Nếu lấy lượng tối đa là 1,5 gram, thì phép tính là 144/1,5=96 lần. Và lượng kem chống nắng mà các tình nguyện viên sử dụng trong 4 ngày liên tiếp là 144×4=576g, trong khi lượng kem chống nắng mà người bình thường sử dụng hàng ngày trong 4 ngày là 1,5×4=6g. Do đó, sự khác biệt giữa liều lượng 576 gram và 6 gram kem chống nắng là rất lớn và tác động rất rõ rệt.

Các chất chống nắng được FDA thử nghiệm trong thí nghiệm này bao gồm benzophenone-3, octocrylene, avobenzone và TDSA. Trong số đó, chỉ có dữ liệu phát hiện của benzophenone-3 vượt xa cái gọi là “giá trị an toàn”, gấp khoảng 400 lần so với tiêu chuẩn, octocrylene và avobenzone đều nằm trong phạm vi gấp 10 lần, còn axit p-xylylenedicamphorsulfonic thì không được phát hiện.

Về mặt lý thuyết, việc sử dụng kem chống nắng liên tục với cường độ cao sẽ gây ra tác dụng tích lũy. Không có gì đáng ngạc nhiên khi ngay cả kem chống nắng cũng được phát hiện trong máu trong điều kiện thử nghiệm khắc nghiệt như vậy. Kem chống nắng đã được phê duyệt và sử dụng trong nhiều thập kỷ, nhiều quốc gia đã quy định kem chống nắng như thuốc, và cho đến nay vẫn chưa có đủ dữ liệu nghiên cứu để chứng minh rằng chúng có tác dụng phụ toàn thân đối với cơ thể con người.

TRUNG AN NÓI VỚI BẠN


Thời gian đăng bài: 09/09/2022